Qua cái thời học sinh cấp 3 rồi nhưng vẫn không bao h quên được trường mình.
Quên mất pass cũ rồi, đành dùng tên mới vậy.
Giữa những ngày nắng đầu mùa oi bức, tôi thèm lắm một cơn mưa. Có người bảo tôi điên à, mưa rõ là bẩn, đường xá ướt át, quần áo thì chẳng khô. Với tôi cũng vậy thôi (hì), nhưng tôi có lý do để yêu thích những cơn mưa rào bất chợt. Bởi với tôi, mưa là một miền kí ức mang đầy những hoài niệm ngọt ngào.
Mưa_ấu thơ lạnh
Có lẽ mưa ấu thơ là nơi để mưa lại cho tôi thật nhiều nước mắt. Căn nhà nhỏ gió lùa qua khe cửa hỏng, mưa tạt qua mái ngói xanh rêu. Lạnh! Nhà tôi thuở ấy là căn nhà ngói cũ kỹ, chẳng trận mưa nào là nhà lại không lênh láng nước. Đêm, chăn gối ướt, mẹ co mình dành chút hơi ấm cho tôi, lạnh ngoài da nhưng trong lòng thật ấm. Vài năm sau, xây nhà mới không phải chịu rét mướt nhưng mỗi đêm mưa vẫn cảm thấy trống vắng làm sao.
Mưa ấu thơ là những sang sớm gió giật từng cơn bên mái tranh nhỏ liêu xiêu của bến đò sông Mã. Cái quán cóc đơn sơ ấy là nơi chứng kiến bao buổi sáng khi trời còn chưa sáng rõ, hai mẹ con dắt nhau trên chuyến đò qua sông để bắt đầu một tuần học mới. Mẹ_giáo viên một vùng quê nghèo, không đành lòng để tôi xa mẹ lúc còn quá bé nên đã đưa tôi sang vùng quê ấy để học. Vậy là tôi, một con bé 6 tuổi sáng thứ 2 mỗi tuần lại dậy sớm để bắt đầu một cuộc hành trình dài trong công cuộc tìm kiếm cái chữ.
Theo mẹ đi xa ốm liên miên, chẳng đành lòng để tôi chịu khổ, mẹ lại để tôi ở nhà với bố. Bắt đầu một thời gian dài ngồi một mình ngắm mưa. Tôi yêu mưa từ đấy, nhưng có lẽ cũng giận mưa từ đấy. Mưa làm mỗi chiều thứ 7 mẹ không về, để tôi lại ngồi đợi mẹ trong nước mắt.
Tôi lớn lên như thế cùng những cơn mưa dài đằng đẵng. Mưa lạnh lắm, nhưng cũng nhờ cái lạnh ấy mà tôi cảm nhận được hơi ấm của những người luôn yêu thương mình.
Mưa_ Những ngày cấp 2 bắt đầu biết cười và yêu mưa thật nhiều.
Lên cấp 2 cứ mưa là nghỉ học, sướng. Học xa nhà mà. Chỉ mong có mưa để mà nghỉ học. Bão càng tốt. Nhớ cơn bão số 6 năm 2005, gió giật từng cơn, cây đổ nhà đổ, thế mà lại muốn đi học. Mẹ chẳng cho đi, bắt nghỉ ở nhà. Khóc mãi. Hôm sau lên trường, giống như một bãi chiến trường, cây đổ ngỏn ngang, lại được nghỉ học, sướng!!!!!!!!!!!!!!!!
Mưa_Những ngày cấp 3 với những xúc cảm mãnh liệt và cả những rung động đầu đời.
Mưa của những ngày cấp 3 là cả một chuỗi ký ức với bao yêu thương, buồn tủi giận hờn, cả những lo lắng vẩn vơ và cả những ngọt ngào không quên.
Mưa_cả con đường ngập nước, đến lớp đứa nào đứa nấy ướt như chuột lột, run rẩy trong cái lạnh đầu thu, nhưng đứa nào cũng cười thật tươi. Cô cười, trò cười “mưa to thật, chiều nghỉ học cô nhé” hihihi. Ai lại nỡ bắt học trò đi học giữa ngày mưa ngư vậy. Ai ngờ, lát tan hoc, mưa ngừng, đường hết ngập, nhưng cô chót cho nghỉ mất rồi, biết làm sao bây giờ. Chịu thôi, đành cho bọn nó nghỉ vậy. Sướng!!!
Mưa, 2 đứa, 2xe, nhưng đi chung 1 cái ô. Cả một đoạn đường dài không biết bao nhiêu người nhìn. Có người cứ nhìn mãi không thôi:
- Người quen em à?
- Người quen anh à?
- Không!
- Không!
2 câu hỏi, hai đáp án giống nhau được đưa ra cùng lúc và cả 2 đứa cùng cười bởi hiểu ra tại sao nãy giờ mọi người cứ nhìn, người ta hiểu lầm mình rồi, 2 đứa chỉ là anh em thôi, nhưng do mưa bất ngờ không kịp chuẩn bị nên phải đi chung ô thôi, không phải người yêu. Ngại quá!!!!!!!!!!!!!
Lại mưa, em nhìn anh đứng đợi dưới cửa, thương lắm, ướt hết người rồi nhưng ai bảo chọc giận người ta. Đáng đời. Chắc lúc đó lạnh anh nhỉ? Nhưng không có cơ hội hỏi anh nữa rồi. Rồi những giận hờn vô cớ khiến ta giận nhau, để rồi lại một chiều mưa lạnh cóng, nước mắt em rơi hòa cùng mưa rơi. Ta chia tay rồi anh nhỉ. Buồn!!!
Mưa hối hả rơi cũng là lúc tôi chạy những bước nước rút trên cuộc hành trình thi vào đại học, mưa nhiều lắm ấy, mưa to lắm ấy, thế mà chẳng dám nghỉ. Sợ trượt đại học mà!!!!! Rồi cuối cùng cũng đậu, lại thong dong trên đường với những trận mưa hè xối xả, bước đi một mình, cảm nhận thế giới xung quanh trong một màn ảo ảnh của mưa rơi. Mưa đẹp quá! Yêu mưa quá.
Mưa, tôi ngồi bên khung cửa tận hưởng nốt những chuỗi ngày thơ mộng bình yên và vô tư nhất, bơi không bao lâu nữa, bước chân vào giảng đường đại học, tôi sẽ bước vào một cuộc sống mới, tự lập và cũng nhiều gian truân mới.
Mưa_những ngày đầu đời của sinh viên.
Tôi lặng đi trong cơn mưa đầu xa nhà, bao nhiêu kỷ niệm bỗng chốc ùa về. Tôi bật khóc khi nhận ra cạnh mình không còn ai nữa rồi. Cầm ô đi lang thang một mình dưới mưa, gặm nhấm nỗi buồn của người xa quê, lần đầu tiên biết nhớ đến những điều thật bé nhỏ trong cài cuộc sống bình lặng của quê nhà. Nhớ bố, nhớ mẹ, nhớ thằng em trai đêm nào cũng nói chuyện.
Mưa, cầm ô chạy trên con đường gần như quen thuộc để ra bến xe bus. Về nhà, không thể ở đây được nữa. Ôi, Thật ấu trĩ, tôi đâu thể chạy trốn được mọi thứ, về quê rồi lại ra. Lại lặng lẽ ngồi nơi ban công để ngắm những hạt mưa rơi lách tách trên mái tôn. Mưa Hà Nội khác mưa Thanh Hóa ở đấy, Làm sao có thể ngắm rơi trên thảm cỏ xanh miên man.
Mưa đầu mùa, gió lạnh từng cơn, kéo lại chiếc áo mỏng, tôi mỉm cười đi trong rét mướt và ẩm ướt, phải tập thích nghi với cuộc sống thôi. Đời đâu phải lúc nào cũng toàn màu hồng của nắng mới. Cuộc sống là tìm cả những ánh nắng le lói trong ngày đông lạnh lẽo, cũng như hơi ấm trong đê đông giá rét. Phải lớn lên thôi, không thể trẻ con mãi được.
Đêm nay, mưa lại rơi, gió rì rào, ngồi một mình trong căn phòng vắng, nhớ về những ký ức đã qua cùng với những cơn mưa, bao hoài niệm lại chợt ùa về!
Mưa là thế, có lúc làm lạnh thêm cho ngày đông tê tái, có lúc lại làm dịu mát cho mùa hè oi ả. Và với tôi, mưa vẫn vậy muôn đời là vậy, là nguồn xúc cảm, là bí ẩn cho tôi mãi đi tìm.
Yêu lắm một chiều mưa!